Nhà Báo Chu Loan: Cô sơn Nữ dành nhiều tình yêu cho Đại Dương

21:02:24 - 23/02/2019       Admin

Khi người bạn giới thiệu với tôi nhà báo Chu Loan, Tổng Thư ký toà soạn Tạp chí Biển, Phó trưởng Ban Thường trực hành trình tìm kiếm Đại sứ Đại dương xanh đang diễn ra sôi nổi trong cả nước, tôi thật sự ngạc nhiên và thầm thán phục. Nhà báo Chu Loan xuất hiện với gương mặt xinh đẹp và trẻ trung khiến nhiều người ngỡ cô là thí sinh dự thi chứ không phải là Ban tổ chức…

 

Nhà báo Chu Loan

Cô sơn nữ xuống núi

Là con gái út sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân nghèo khổ, có 3 anh trai, ở tại “cái rốn vùng lũ” Nho Quan – Ninh Bình, cô bé Chu Loan phải trải qua những mùa lụt chật vật với những bữa cơm toàn khoai sắn. Năm cô 4 tuổi, được bố mẹ đưa vào rừng Quốc gia Cát Tiên – Lâm Đồng, nơi cư ngụ của người dân tộc Châu Mạ, chung quanh chỉ rừng thiêng nước độc, chỉ toàn thú dữ và rừng cây âm u, người dân sống bằng nghề săn bắt thú rừng và làm tăm tre. Trải qua những trận sốt rét rừng vàng mắt thâm môi, suốt thời tiểu học, cả xóm chỉ một mình cô xách cặp đến trường băng qua những cánh rừng rậm, vừa đi vừa chạy vì sợ thú rừng.

Nhà báo Chu Loan cùng Doanh nhân Lê Viết Hải (Chủ tịch Tập đoàn xây dựng Hoà Bình)

Tuổi thơ cứ thế trôi qua, một buổi đến trường, một buổi lên rừng làm rẫy với bố mẹ. Khi lớn thì ban ngày đi bán cà phê, bán bánh sinh nhật, ban đêm đi học, có giai đoạn làm nghề giúp việc gia đình. Năm học lớp 12, Chu Loan đoạt giải 3 học sinh giỏi văn cấp tỉnh và thi đậu Đại học Sư phạm Đà Nẵng. Khi trở thành sinh viên, Chu Loan đạp xe khắp các ngõ ngách Đà Nẵng để dạy kèm. Tháng lương được 500 nghìn đồng, cô gửi một nửa về biếu mẹ. Chu Loan may mắn được tham gia nhiều chương trình văn nghệ, được đăng nhiều tác phẩm thơ trên các báo nên khi ra trường được nhận dạy Trường chuyên Nguyễn Khuyến, và thời gian sau cô được về làm báo Bảo vệ pháp luật – Viện Kiểm sát nhân dân tối cao. Năm 2014, cô chuyển sang làm việc tại báo Công lý – Tòa án tối cao phụ trách Tây Nguyên. Đến năm 2016, Chu Loan quyết định vào TP.Hồ Chí Minh vì xác định nơi đây mới chính là vùng đất để mình bứt phá.

Truyền thông PL là đối tác chính của Trường Doanh Nhân PTI

Để lo cho gia đình, bố mẹ, Chu Loan tham gia kinh doanh tất cả những dự án khi có cơ hội, từ thầu xây nhà cửa, mua bán bất động sản, lập dự án làm trường học, làm kênh mương cầu cống…, nhưng trong lòng Chu Loan vẫn luôn đau đáu ấp ủ dự án lớn mang giá trị nhân văn để lại cho đời. Chu Loan bắt đầu suy nghĩ về môi trường, về truyền thông, về rừng, về biển… Một trận bão cũng làm cô nhói lòng thương về người dân vùng ngập lụt:

Gió gào thét
cành khô không còn chiếc lá rơi
từng mảnh vỡ vụn
hình hài khốn khổ
tiếng rú rợn tanh
em thơ thảng thốt
rập rình mái tôn
hiên nhà trống hoắc
mẹ cha bật khóc…
(Thơ Chu Loan)

Cơn bão số 9 năm vừa qua tại TP.Hồ Chí Minh càng thêm thôi thúc Chu Loan lên tiếng kêu gọi người dân chung tay bảo vệ môi trường. Cho rằng nhiều người còn chưa quan tâm đến môi trường sống, cô chê trách sự thờ ơ ấy trên Facebook của mình:

“Người kia chết – không liên quan đến tôi.

Nhà sập – không liên quan đến tôi.
Cá chết khắp nơi – không liên quan đến tôi.
Động đất – không liên quan đến tôi.
Đường ngập – tôi tìm đường khác tôi đi.
Nước biển dâng – may quá tôi ở trên cao không
liên quan.
Lũ quét – may quá tôi ở đồng bằng không có lũ.
Rác ngồn ngộn – tôi chọn nhà cao tầng sạch ở.
Ở Việt Nam không được tôi lo xa mua nhà nước
ngoài ở sạch, văn minh.
Tiền tôi, nhà tôi, xe tôi, vợ con tôi… là của riêng tôi,
không liên quan đến ai.”
Vậy ai sẽ cứu môi trường sống?
Chúng ta hãy hiểu cái chúng ta đang sở hữu vô
cùng nhỏ bé
còn cái chúng ta sống được, tồn tại được là trong
Một cái Chung.
Bầu không khí chỉ một, Trái đất ta đang sống
chỉ một.
Và tất cả chúng ta đang dùng chung, sở hữu chung.

“Trái đất này là của chúng mình”

Vậy Chu Loan làm gì trước sự thờ ơ vô cảm ấy?

Chu Loan kể: Tôi bắt tay vào viết dự án “ĐẠI DƯƠNG XANH” năm 2016, và mỗi ngày đứa con tinh thần này đưa tôi những ý tưởng để dần hoàn thiện đề án. Ngày lại ngày, đêm lại đêm tôi viết và sửa, và hỏi anh chị những người có tầm nhìn cho tôi hội ý. Và rồi tôi quyết định ra mắt dự án cùng với vài người bạn thân vào ngày 25-8-2018.

Sứ mệnh của đề án là kết nối cộng đồng, thắp sáng ngọn lửa tình yêu biển, đảo quê hương để cùng nhau hành động bảo vệ môi trường, bảo vệ rừng, trồng rừng cân bằng lại hệ sinh thái, giảm thiên tai. Bên cạnh việc tìm ra các Đại sứ, các thủ lĩnh đại dương để truyền thông điệp bảo vệ môi trường thay đổi ý thức hệ thì còn mong muốn giúp Chính phủ truyền thông về chủ trương chiến lược kinh tế biển bền vững, định hướng doanh nghiệp đi đúng hướng kinh doanh sản phẩm xanh, sạch bảo đảm không ô nhiễm môi trường và tốt với sức khỏe người tiêu dùng.

Doanh nhân – Nhà báo Chu Loan cùng NSƯT Lê Cung Bắc

Với Slogan: “mỗi người dân là một đại sứ”, tôi mong muốn cả thế giới biết đến Việt Nam đoàn kết, yêu thương, sạch đẹp, hòa bình, nhân ái. Tuy nhiên khát vọng hoài bão là vậy, lộ trình đề án triển khai từ năm 2018 đến 2030, nhưng con đường đi phía trước vô cùng gian nan thử thách. Với tôi con số 30 tỷ quả thật quá lớn để góp nhặt lại thực hiện dự án, nhưng không thấm vào đâu khi ngồn ngộn công việc cần giải quyết hằng ngày, và để chinh phục các nhà tài trợ là cả quá trình thật khốc liệt bởi thời buổi kinh tế cạnh tranh hiện nay. Làm sao để chạm đến trái tim họ và họ thấy có mình trong sứ mệnh này là cả vấn để nan giải và cần tiếng nói của Chính phủ. Có nhiều đêm tôi bất lực bật khóc và bế tắc khi không ai ủng hộ vật chất để hành trình đi tiếp, thổi bùng ngọn lửa khắp nơi, để hành động trên diện rộng cả nước, để truyền thông đến từng người…, bởi làm bất cứ một việc gì cũng đòi hỏi kinh phí… Tôi bất lực nhưng lại không thể cho phép mình gục ngã. Tôi tiếp tục suy ngẫm, tìm tòi và vận động để ngọn lửa hành trình được tiếp tục, tôi sẽ làm đến khi còn có thể làm được.

Toàn cảnh lễ ký kết hợp tác giữa Bộ Tài Nguyên & Môi Trường với Ban lãnh đạo Công ty Cổ phần Bảo Trợ Truyền Thông PL

Ngày bão tôi vẫn phải đi tìm khách hàng tài trợ chương trình và đến lúc đêm về trong mưa bão xe tôi bị thủy kích. Tôi để lại xe ô tô và lội bộ về nhà, nước tới bụng. Tôi đi mà nước mắt chảy nghẹn lòng, tôi tự hỏi tại sao lại chọn con đường này? Tôi nhìn những chiếc xe máy bị lật nghiêng, xe hơi chết máy, người người vượt lũ tìm về chốn bình yên. Tôi như chết lặng và bất lực nặng trĩu. 2 giờ sáng tôi mới lần về được tới nhà, biết mình thoát nạn tôi định buông xuôi bỏ cuộc, nhưng sáng hôm sau bật điện thoại lên tôi lại nghĩ đến đề án trồng rừng, nghĩ đến quê hương mình, người dân mình… vậy là tôi lại tiếp tục cuộc HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM ĐẠI SỨ ĐẠI DƯƠNG XANH.

Tôi vẫn tin vào ngày mai, những phép màu kỳ diệu đến, tin vào ngày nào đó đề án tôi được Chính phủ quan tâm và trở thành Đề án của Quốc gia và có các tập đoàn lớn đồng hành. Rất vui mừng đến hôm nay tôi nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ Trung tâm Truyền thông tài nguyên môi trường – Bộ Tài nguyên và Môi trường, Ban Thanh niên nông thôn – Trung ương đoàn, và nhiều cơ quan báo đài và hiện nay Cuộc tìm kiếm Đại sứ Đại dương Xanh gần về đích với 2000 hồ sơ đăng ký tham gia Chương trình…”

Nhưng tôi hiểu với Chu Loan, đó mới là dự khởi đầu, sau cả cuộc hành trình gian nan đầy nghị lực đi từ tuổi ấu thơ đến cương vị nhà báo, từ những lớp học nghèo ở núi rừng cao nguyên đến với công việc đi tìm những Đại sứ bảo vệ môi trường và đại dương mênh mông…

HUỲNH DŨNG NHÂN (Theo Báo Hải Phòng)

Có Thể Bạn Quan Tâm

© 2014 CHUYÊN TRANG TIN TỨC GIẢI TRÍ

Hotline: 0949 08 59 79

Liên hệ quảng cáo & nội dung: MS Nhi: 0906761334

 

                                                                                                                                                                                                                                                                                               beta01